HỌC VIỆN IDEAS

Không gian lý tưởng để phát triển và hoàn thiện bản thân, nâng cao năng lực và chất lượng cuộc sống!.

ĐỘI NGŨ CỐ VẤN

The awesome people behind our brand ... and their life motto.

  • Nguyễn Bá Dương

    Speaker

    Mục đích sống quyết định cách sống.

  • TS. Phan Quốc Việt

    Cố vấn

    Làm tâm người Việt sáng hơn, nâng tầm người Việt cao hơn.

  • Thiền sư OSHO

    Cố vấn tinh thần

    If anything is worth doing, it's worth overdoing.

NĂNG LỰC

We pride ourselves with strong, flexible and top notch skills.

Marketing

Development 100%
Design 80%
Marketing 70%

Websites

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

PR

Development 90%
Design 80%
Marketing 70%

THÀNH TỰU

We help our clients integrate, analyze, and use their data to improve their business.

150

GREAT PROJECTS

300

HAPPY CLIENTS

650

COFFEES DRUNK

1568

FACEBOOK LIKES

STRATEGY & CREATIVITY

Phasellus iaculis dolor nec urna nullam. Vivamus mattis blandit porttitor nullam.

HOẠT ĐỘNG

We pride ourselves on bringing a fresh perspective and effective marketing to each project.

  • 6 Điều không thực sự cần thiết khi Khởi Nghiệp


    Để mở một doanh nghiệp thành công cần phải có điều kiện gì? Những gì bạn tưởng là vô cùng quan trọng chưa chắc đã đúng. Bạn không cần đến cả đống tiền và những ý tưởng hoàn toàn mới. Thậm chí những lời khuyên của chuyên gia, sách báo, tạp chí và các trang mạng như thế này cũng có thể sai hoàn toàn.




  • Những bài học từ cuộc đời Lý Quang Diệu

    Luôn trau dồi học vấn, kiên định với lựa chọn của mình, cứng rắn trong công việc nhưng tình cảm trong đời sống là những bài học rút ra từ cuộc đời thủ tướng Singapore đầu tiên Lý Quang Diệu.

    lkysc2003e-0-6201-1426762295.jpg
    Cựu thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu trong một lần xuất hiện vào tháng 3/2013. Ảnh: AFP
  • Ông Lý Quang Diệu từng nói gì về Việt Nam?

    “Nếu có vị trí số một ở Đông Nam Á thì đó phải là Việt Nam. Bởi so sánh về địa chính trị, tài nguyên, con người, Việt Nam không thể xếp sau nước nào trong khu vực”, ông Lý Quang Diệu nói.

    Ông Lý Quang Diệu từng nói gì về Việt Nam?
  • Bí quyết lãnh đạo của một CEO 26 tuổi

    Vào năm 2013, ở tuổi 24, Daniel Houghton lên nắm quyền điều hành thương hiệu mang tính biểu tượng du lịch Lonely Planet.
    Bí quyết lãnh đạo của một CEO 26 tuổi
    Gần ba năm sau khi tốt nghiệp khoa Nhiếp ảnh báo chí tại trường Đại học Western Kentucky, trải qua các vị trí làm việc như: là một phóng viên ảnh, thực tập tại một công ty quảng cáo, làm chủ một tiệm chụp ảnh, cố vấn truyền thông cho tạp chí sinh viên của trường đại học, Daniel đã tích lũy được một số kinh nghiệm thú vị.
    Tuy nhiên, chỉ những kinh nghiệm ít ỏi đó chắc chắn không thể là nền tảng đảm bảo cho Daniel Houghton đảm đương được vai trò lãnh đạo tại nhà xuất bản du lịch lớn nhất thế giới, giữa những đồng nghiệp đáng tuổi cha, chú mình.
    Trong cuốn sách vừa xuất bản có tựa đề "Don'ts and Dos" (tạm dịch là Những điều nên và không nên làm), Daniel Houghton tiết lộ một số bí quyết giúp anh đứng vững ở vị trí CEO của một công ty đã hơn 40 năm hoạt động trong lĩnh vực truyền thông. Đó là:
    Nắm lấy dây cương
    “Khi chúng tôi mua Lonely Planet, tôi không suy nghĩ nhiều về việc phải làm gì với nó, tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi là một phần của nó mà thôi”, Daniel chia sẻ.
    Tuy nhiên, ngay sau đó Daniel nhận thấy công ty cần thay đổi về phong cách lãnh đạo, và anh quyết định “nắm lấy dây cương”. Trong đội ngũ lãnh đạo của công ty, anh chỉ giữ lại giám đốc tài chính, và tự mình đảm nhiệm các vai trò khác. Vị CEO trẻ tuổi tâm sự: "Tôi cảm thấy mình như người 65 tuổi vào thời điểm đó".
    Thử thách đầu tiên của Daniel Houghton là phải giảm gần 20% nhân sự của Lonely Planet trên toàn cầu. Nhưng cũng chính từ nhiệm vụ đó, người có tuổi đời trẻ nhất công ty này đã thổi một luồng gió mới vào toàn bộ tổ chức, với việc thiết lập một hệ thống phương tiện truyền thông và môi trường làm việc hiện đại.
    “Bạn có thể tưởng tượng những gì xảy ra khi một chàng trai 24 tuổi quyết định nắm lấy dây cương. Tôi đã sớm nhận ra rằng, mình không nên lo lắng về những gì mình không thể kiểm soát. Tôi không thể kiểm soát ngày sinh của tôi. Tôi cũng không thể kiểm soát hoàn cảnh sống của mình. Nhưng tôi phải là tôi”, Daniel viết.
    Chiến lược lãnh đạo cốt lõi
    Trải qua quá trình hoạt động kinh doanh, từ việc cùng với đối tác khởi nghiệp vận hành một công ty chỉ có 5 nhân viên, đến lãnh đạo một tổ chức truyền thông với hàng trăm nhân viên kỳ cựu như Lonely Planet, Daniel đã xây dựng chiến lược lãnh đạo của riêng mình với những điểm cốt lõi như:
    Tập trung vào con người: “Bạn cần phải thích những người mà bạn đang cùng làm việc. Trong quá trình làm việc, tôi ghi chú lại những điều cần làm để giữ khách hàng, trực tiếp và riêng tư chỉ cho đồng nghiệp những điều họ không biết. Điều đó có nghĩa là bạn phải đầu tư thời gian cho những người sẽ đi đường dài với bạn".
    Ủy quyền: “Hãy tạo một thói quen. Tôi từng bắt đầu ngày làm việc bằng việc “chữa cháy”. Nhưng bạn cần phải chuyển thật nhanh từ thế bị động sang thế chủ động. Hãy ủy quyền và tin tưởng đồng nghiệp. Nhưng đừng quên có cơ chế kiểm soát những gì đang xảy ra".
    Thiết lập đội ngũ lãnh đạo một cách cẩn thận: “Một người giỏi chuyên môn không có nghĩa là sẽ trở thành một quản lý hay một lãnh đạo tuyệt vời. Bạn phải cân nhắc để bố trí người đúng sở trường của họ”.
    Thiết lập nhóm "cựu chiến binh” tin tưởng: “Có câu nói rằng tuổi tác không phải là vấn đề, thiếu kinh nghiệm mới là vấn đề lớn. Tôi không làm việc một mình, quanh tôi luôn có những nhân tài sẵn sàng giúp đỡ tôi. Họ là những người thật sự tin vào và theo đuổi chiến lược mà chúng tôi đang thực hiện. Họ là chỗ dựa của tôi”.
    Biết lắng nghe, nhưng phải tin vào mình: “Mỗi người có quan điểm riêng của mình. Bạn phải quyết định điều gì nên nghe theo người khác. Chính linh cảm của bạn sẽ cho bạn biết cần phải làm gì”.
    Đừng làm cho người khác những gì bạn không muốn: “Hãy tôn trọng đồng nghiệp. Hãy trung thực. Bạn không thể luôn luôn nói với mọi người tất cả mọi thứ, nhưng bất cứ khi nào có thể, hãy mở lòng”.
    Thời gian là thứ công bằng duy nhất: “Mọi người đều có quỹ thời gian như nhau. Đừng yêu cầu người khác làm việc nhiều hơn hay sẵn sàng với những công việc mà chính bạn có thể làm. Tôi không biết ai trong công ty có nhiều thời gian hơn tôi cả”.
    Admin!
    nguồn: http://cafebiz.vn/
  • Chính phủ sắp lập quỹ đầu tư rất lớn hỗ trợ doanh nghiệp khởi nghiệp

    Quỹ này được gọi là Quỹ đầu tư rủi ro về phát triển công nghệ, nhằm hỗ trợ cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ, đặc biệt doanh nghiệp khởi nghiệp với ý tưởng kinh doanh mới, ý tưởng công nghệ mới.
    [Khởi nghiệp] Chính phủ sắp lập quỹ đầu tư rất lớn hỗ trợ doanh nghiệp khởi nghiệp
    Thông tin này được TS. Lê Xuân Nghĩa - Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh doanh, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia tiết lộ.
    Theo đó, sắp tới Chính phủ sẽ có một nghị định mới về phát triển công nghệ và công nghiệp phụ trợ, trong đó, gồm việc lập một quỹ đầu tư rất lớn, gọi là Quỹ đầu tư rủi ro về phát triển công nghệ, nhằm hỗ trợ cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ, đặc biệt doanh nghiệp khởi nghiệp với ý tưởng kinh doanh mới, ý tưởng công nghệ mới.
    Nói về nền công nghiệp Việt Nam, ông Lê Xuân Nghĩa cho biết: “Tôi là người đầu tiên đưa ý kiến này ra trong phiên họp của Chính phủ, và cũng đã được chấp nhận, đó là:Mục tiêu đến 2020, Việt Nam trở thành 1 nước công nghiệp là hoàn toàn thất bại”.
    “Chúng ta không chuyển giao được công nghệ, không phát triển được công nghiệp, mà nền công nghiệp của Việt Nam chủ yếu vẫn dựa trên nền tảng lao động rẻ và bán nguyên liệu thô. Đó không thể gọi là nền công nghiệp được”.
    Trong khi đó, về công nghệ, các doanh nghiệp lại loay hoay quanh câu chuyện tín dụng. Các ngân hàng thương mại nằm trong tình trạng khủng hoảng thanh khoản, chỉ cho vay ngắn hạn và cùng lắm là 2-3 năm. Với kỳ hạn này, các doanh nghiệp muốn đầu tư mở rộng sản xuất hoặc đầu tư chiều sâu, phát triển công nghệ, chỉ loay hoay với các thủ tục đầu tư thì đồng thời cũng tới hạn nợ, TS. Nghĩa than thở.
    Về công nghiệp phụ trợ, toàn bộ nền công nghiệp phụ trợ của Việt Nam không phát triển được mặc dù huy động vốn đầu tư của nước ngoài đã gần 25 năm nay, TS. Nghĩa nhấn mạnh.
    “Các doanh nghiệp của Việt Nam tích tụ tư bản từ đâu? Từ chủ yếu tận dụng nguồn lao động rẻ, bán tài nguyên thô, và đặc biệt chạy các dự án từ chính quyền địa phương và thị trường bất động sản. Ít có doanh nghiệp nào tích tụ tư bản từ công nghệ như các quốc gia khởi nghiệp như Israel, Hàn Quốc, Phần Lan, Mỹ, Anh...” – ông Nghĩa so sánh.
    Một trong những thành công trong công cuộc phát triển của Israel - đất nước với dân số chưa bằng 1/10 Việt Nam, nhưng thu nhập bình quân đầu người gấp hơn 15 lần Việt Nam với thương hiệu “Quốc gia khởi nghiệp”, theo chia sẻ của GS Shlomo Maital – một học giả nổi tiếng người Israel, là nhờ sự can thiệp của Nhà nước.
    “Nhà nước mở một quỹ đầu tư đầu tiên cho các công ty khởi nghiệp. Họ có thể vận hành công ty trong một thời gian, sau đó tiếp tục gây quỹ bằng cách kêu gọi quỹ đầu tư từ bên ngoài, các quỹ đầu tư mạo hiểm. Như vậy, rủi ro của các quỹ đầu tư mạo hiểm trong nước giảm đi 50%. Việc đó chúng tôi làm rất tốt. Thường các quỹ đầu tư rủi ro bên ngoài không thích rủi ro. Họ chỉ đầu tư vào các công ty đã hoạt động một thời gian” – ông Shlomo chia sẻ.
    Khi Việt Nam có một nghị định mới về phát triển công nghệ và công nghiệp phụ trợ, đặc biệt là Quỹ đầu tư rủi ro về phát triển công nghệ hỗ trợ các doanh nghiệp vừa và nhỏ, doanh nghiệp khởi nghiệp, TS. Lê Xuân Nghĩa cho rằng, lúc bấy giờ chúng ta mới có được công nghiệp phụ trợ và có được nền tảng công nghiệp dài hạn.
  • Giáo sư Ngô Bảo Châu: Cả đắng cay cũng nằm trong hạnh phúc

    TP - 'Hạnh phúc đối với tôi thực ra khác với nhiều người nghĩ. Hạnh phúc nhất đối với tôi là cảm giác còn đang sống. Trong cái sống đó có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc. Vì đó là cuộc sống', Giáo sư Ngô Bảo Châu chia sẻ.

    Giáo sư Ngô Bảo Châu với sinh viên.
    Tôi quen lắm người nhiều tiền mà bất hạnh

    Anh đang ở trên đỉnh cao khoa học, cảm giác ở trên đỉnh cao thế nào? 



    Tôi thấy cũng bình thường. Có cảm giác đặc biệt mà tôi phát hiện là khi mình nói thì nhiều người nghe hơn (cười). Thực ra là đối với công việc, thì tôi hơi ít thời gian để làm chuyên môn hơn. Tôi chưa tìm lời giải cho vấn đề ấy.
    Mục tiêu kế tiếp của anh là gì?
    Đối với tôi, giai đoạn nghiên cứu khoa học mà để chinh phục một kết quả khoa học thì tôi thấy đã làm được rồi. Một điều rất muốn mà tôi chưa làm được là đào tạo ra học trò giỏi.

    Anh rất quan tâm đến đào tạo, vậy anh có khó khăn gì? Giờ anh bắt đầu một ước mơ mới, lại bắt đầu từ đầu?

    Cái khó khăn bây giờ là ví dụ buổi họp bàn mà chưa đi đến kết luận gì hết. Đối với tôi cũng bình thường thôi, không thất vọng. Không ai cố tình gây khó dễ cho mình. Thực ra là khó khăn chung, khó khăn cơ bản là mình không có nhiều tiền, không thể muốn tiêu như thế nào thì tiêu. Phải chấp nhận chuyện đó thôi. Những cái đó tôi nghĩ là mất thời gian nhưng sẽ giải quyết được. Cái khó khăn thứ hai là chuyện ước mơ của giới trẻ càng ngày càng ít hơn. Cái này thì không có cơ chế nào gỡ được. Tôi cảm thấy giới trẻ bây giờ ấp ủ ít ước mơ nhưng các bậc phụ huynh có vẻ ước mơ về con rất là nhiều.   
    Cái chính của mỗi người phải là thực hiện được hết khả năng của bản thân, khả năng của mình đến đâu thì mình làm đến đó. Đó mới là cái toại nguyện nhất của bản thân. Cái bất hạnh nhất là mình cảm tưởng mình có nhiều khả năng mà mình không làm được. Tôi quen rất nhiều người nhiều tiền mà rất bất hạnh.
    GS Ngô Bảo Châu
    Lần trước có đoàn học sinh đi thi quốc tế, tôi có gặp các bạn. Trong đó, có 3 bạn đăng ký học Đại học Ngoại thương, tôi hỏi: “Tại sao các em lại học Ngoại thương? Rõ ràng các em có thiên hướng, có tư chất học về Toán học cơ bản”. Mẹ một bạn bảo “Học Ngoại thương tốt về tương lai, vật chất sau này”. Nhưng bạn ấy phản đối câu trả lời của mẹ. Bạn ấy muốn học khoa học tự nhiên nhưng được bố mẹ định hướng thi Ngoại thương. Tôi nghĩ chuyện đấy rất là dở, vì cha mẹ định hướng cứ nghĩ là mình thực tế nhưng có khi lại sai lầm.


    Anh có gặp phụ huynh và thuyết phục họ không định hướng cho con cái?

    Thuyết phục thế nào được. Khó lắm. Với những người lớn thì không nên nói nhiều về ước mơ vì khi họ đã quá 30 - 40 tuổi ước mơ không còn quan trọng với họ nữa. Về mặt thực tế, tôi nghĩ cái nhìn ngắn hạn là rất sai lầm. Vì cái quan trọng trong cuộc đời của mỗi người không đơn thuần là kiếm được nhiều tiền. Kiếm được nhiều tiền đơn thuần không thể mang lại cho họ cuộc sống hạnh phúc được. Cái chính của mỗi người phải là thực hiện được hết khả năng của bản thân, khả năng của mình đến đâu thì mình làm đến đó. Đó mới là cái toại nguyện nhất của bản thân. Cái bất hạnh nhất là mình cảm tưởng mình có nhiều khả năng mà mình không làm được. Tôi quen nhiều người nhiều tiền mà rất bất hạnh (cười).
    Hạnh phúc của anh là gì? 
    Tôi vừa trả lời phỏng vấn thượng tọa Thích Nhật Từ làm báo Phật giáo Ngày nay câu hỏi này. Hạnh phúc đối với tôi thực ra khác với nhiều người nghĩ. Hạnh phúc nhất đối với tôi là cảm giác còn đang sống. Trong cái sống đó có cả cái ngọt ngào và đắng cay. Mình phải biết là ngay cả cái đắng cay đó cũng nằm trong hạnh phúc. Vì đó là cuộc sống. Khi người ta bắt đầu có những bất hạnh chính là khi chạy theo những ảo ảnh, những ảo ảnh hình dung cuộc sống rất ngọt ngào, như là chạy vào Disneyland. Khi chạy theo ảo ảnh thì chắc chắn sẽ bất hạnh. Đó là lúc mình từ chối cuộc sống thật sự.

    Thưa anh, theo đuổi đam mê có phải chạy theo ảo ảnh? 

    Phải xem đó là đam mê như thế nào? Phải định nghĩa lại đam mê. Đam mê thực ra không phải là ảo ảnh. Nhưng nhiều cái ước mơ là ảo ảnh. Cảm giác mình đang sống rất quan trọng. Phải biết yêu cuộc sống như chính nó vốn có. Đó là một điểm rất quan trọng trong đạo Phật. Mình phải sống hết mình với những giây phút sống của mình.
    Triết lý lớn nhất phải là yêu cuộc sống 
    Trong bài nói chuyện với nhà văn Phan Việt, anh nói “sống làm sao để sau này biến mất không dấu vết”. Nhưng Ngô Bảo Châu bây giờ biến mất thì hơi khó? 
    Mình phải hiểu là dấu vết như thế nào. Cũng giống như trong thiên nhiên, tất cả sinh linh tồn tại đều có một dấu vết gì đó. Dấu vết tức là cái mình để lại - cắt nghĩa chính xác rất khó. Có điều thực sự tôi rất sợ là khi nghĩ đến lúc mình chết rồi người ta làm cái mộ to tướng rồi ngày ngày đến thắp hương. Đấy là một cái dấu vết rất là kinh.

    Đấy là cái nỗi sợ của anh nhưng là niềm mơ ước của rất nhiều người. Có nhiều người nhà giàu ở Việt Nam có phong trào xây mộ xây lăng cho mình?

    Tôi vừa đi Huế. Nhà cho người ở thì ít nhưng mộ cho người chết thì rất to. Kể cả xây cho người đã chết rồi với tôi đó là sự lãng phí kinh khủng. Không để lại dấu vết với tôi cái lớn nhất là không nên cản trở cuộc sống của người khác. Kinh khủng nhất là cản trở cuộc sống của người khác.

    Thực tế một số người tạo dấu vết của mình bằng cách cản trở cuộc sống, thậm chí cản trở sự phát triển của xã hội? 

    Tôi nghĩ triết lý lớn nhất là phải yêu cuộc sống. Yêu cuộc sống như chính nó chứ không phải là cuộc sống phải có chức năng nhiệm vụ gì cả. Nhiều khi mình phải nhìn kể cả những động vật, thực vật vô ích cho con người. Đôi khi chúng ta cũng nhổ cỏ dại, để bãi cỏ xanh tươi đẹp đẽ. Về mặt nguyên tắc không ai phủ nhận mình có quyền nhổ cỏ dại. Nhưng mình phải hiểu cỏ tồn tại vì nó tồn tại thôi, nó chẳng có lý do gì phục vụ cuộc sống con người cả. Con người cũng thế, mình phải nhìn người ta sống trong cuộc sống của chính họ, không phải tồn tại để phục vụ cho cuộc sống của mình.

    Con người để đạt được trạng thái hồn nhiền của đầu óc rất khó vì bị quá nhiều kinh nghiệm, nhiều vấn đề của đời sống tạo nên những nếp hằn trong đầu óc. Tôi rất thích câu mang tính triết học của Trịnh Công Sơn “Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh”. Phải chăng cứ sống thật với mình rồi mình sẽ có niềm vui? 

    Không có hồn nhiên thì không thể khám phá được. Nếu đọc triết học của Platon thì một trong những tiền đề của sự khám phá là sự ngây thơ, hồn nhiên. Nếu cái gì mình cũng biết rồi thì ai còn ham mê khám phá nữa. Một trong những bí quyết để làm khoa học là giữ cho mình một tâm hồn trong trẻo.

    Có lúc nào anh cảm thấy hối tiếc không?

    Có. Tất nhiên là có những lúc hối tiếc về những quyết định trong cuộc sống.

    Anh có thể kể về một sai lầm của anh không?

    Không (cười). Tôi chưa chuẩn bị cho chuyện này. Sai lầm thì có nhiều sai lầm nhưng sai lầm để mình phải hối tiếc thì...

    Anh đã bao giờ thấy chán Toán chưa? Đã bao giờ anh nghĩ đến việc bỏ Toán để theo đuổi cái khác chưa?

    Mệt mỏi thì có chứ chán đến mức đó thì không.

    Làm thế nào để hết mệt mỏi?

    Mệt mỏi thì làm chuyện khác. Tôi nghĩ làm cái gì mãi thì cũng chán, nhưng quan trọng là phải luôn có cái mới. Khoa học hay ở chỗ lúc nào cũng đi tìm cái mới. Như Bổ đề cơ bản tôi theo đuổi nhiều năm trời nhưng làm xong tôi lại không thấy không ham mê như trước nữa. 

    Trong mười mấy năm lúc nào cũng đam mê như vậy ạ? Vậy không kết thúc thì tốt hơn đúng không, để lúc nào anh cũng thấy đam mê?

    Ừ đấy. Trước đây tôi có viết một câu thơ lăng nhăng mà mọi người không ai hiểu là “Có một con đường ta đi/Giá chi không bao giờ tới đích”. Chuyện làm Toán cũng thế, mình vẫn muốn tới đích, nhưng cái hạnh phúc nhất đó là lúc đi trên con đường. Cuộc sống của mình cũng thế. Cái đích của cuộc sống chẳng qua là cái chết (nghĩa trang thôi).

    Tôi nghĩ là lúc mình đi trên con đường ấy, cái quá trình mình đi còn hạnh phúc hơn là đến được đích? 

    Nhưng nếu không có đích thì mình sẽ không thể đi được. Hôm trước tôi có nói với Phan Việt là phải có một cái đích cao quý. Cái cứu cánh có hai nghĩa, vừa là mục đích nhưng vừa có một cái nghĩa hơi hiểu sai một chút, đó là cái cứu mình, giúp mình tổ chức cuộc sống của mình.

    Đó có phải lý tưởng không anh?

    Phải có lý tưởng là đúng. Mỗi người phải có lý tưởng nhưng nói sống có lý tưởng thì tôi hơi ngại, một phần là hơi bị sáo. Lý tưởng là mình quên mất sống cuộc sống của mình mà chỉ nghĩ tới cái đích. Mình phải tin vào cái đích của mình.
    Giờ có nhiều bạn trẻ có nhiều cái đích không phải là cao quý lắm, ví dụ có một cái nhà, một cái xe, một thu nhập ổn định. Đó không có gì xấu cả, nhưng nó khác với cái thời chiến tranh với lý tưởng cao quý “Thép đã tôi thế đấy”.
    Xây dựng một cuộc sống an bình, đầy đủ cho gia đình thì không có gì là xấu cả. Nhưng nếu thực sự mà để dùng từ tôn giáo là “cứu rỗi” con người thì những mục đích đó không thể cứu rỗi con người được. Bản chất của con người, theo xuất phát điểm của tôn giáo, của triết học là luôn sợ hãi cái chết, nhìn thấy cái đích trước mặt mình là nghĩa trang. Cái gì là cứu rỗi mình ra khỏi cái đích đó, hiển nhiên không phải chuyện nhà cửa, xe cộ của mình mà chính là vươn lên những cái tốt đẹp nhất. Cái đó khác với cuộc sống hàng ngày.

    Cái tốt đẹp là sống có ích?

    Có ích và hướng tới những giá trị đẹp, cái đẹp cứu rỗi cuộc sống. Người ta nói “Phụ nữ đẹp cứu rỗi cuộc sống” (cười) nhưng thực ra không phải.

    Phụ nữ đẹp nhiều khi làm cuộc sống phức tạp đi?

    Phức tạp lắm. Vô cùng phức tạp (cười).

    Phải đảm bảo cuộc sống vật chất

    Người ta nghĩ đến anh là một nhà Toán học nổi tiếng nhưng không biết anh tiêu tiền thế nào?
    Tôi không ham mê những gì đắt tiền. Tôi cũng không biết chính xác mình có bao nhiêu tiền. Vợ tôi cũng hơi giống tôi theo mức đó. Gia đình chi tiêu tương đối bình thường. Có đủ tiền để không quá mức so đo về việc chi tiêu. Đó là một phần tôi muốn cố gắng giáo dục con cái về chuyện đó. Thật ra là mình chỉ thực sự thiếu tiền khi mình quá bị phụ thuộc vào những cái đắt tiền. Cái lớn nhất của con người cần có là tự do. Cái phụ thuộc lớn nhất là tiền nong. Khi mình quá ham mê những cái đắt tiền thì mình sẽ bị phụ thuộc rất nhiều..

    Nhưng có phải do anh có tiền nên anh theo đuổi được đam mê hay không? 

    Cái đó đúng. Phải có một thu nhập nhất định nào đó để đảm bảo cuộc sống vật chất. Khi người ta đói thì không nên quy kết cho người ta bất cứ một chuyện gì cả. Theo Victor Hugo thì ăn cắp là việc xấu nhất nhưng khi đói thì được quyền ăn cắp để được sống. Quyền được sống lớn hơn…

    Nhưng anh ở nước ngoài nên anh vừa có thể theo đuổi đam mê, vừa có thể có tiền. Nếu công việc của anh cũng là khoa học, nhà giáo, nhưng ở Việt Nam thì khó hơn.

    Tôi biết thế. Nhưng tôi nghĩ xã hội rồi sẽ thay đổi. Nói chung tôi là con người tương đối lạc quan.

    Đam mê kế tiếp của anh là gì?

    Tôi chỉ muốn làm thế nào để tạo ra nhiều cơ hội cho nhiều bạn trẻ làm được cái mình muốn.

    Sự thành công của anh cũng là tạo cơ hội rồi. Anh tạo niềm tin cho các bạn trẻ. Có bạn nào đã nói với anh là “Lớn lên em muốn trở thành người giống như anh” chưa?

    Chưa thấy bạn nào nói vậy nhưng có mấy sắc đẹp nguy hiểm viết thư bảo “Em chỉ muốn lấy người như anh” thôi. (Cười).

    Anh có rất nhiều việc, vậy cuộc sống của anh có gì khác với mọi người? Một ngày bình thường của anh như thế nào?

    Tôi ngủ ít thôi nhưng ngủ đúng giờ. Ở Việt Nam, một ngày của tôi hơi “rắc rối” hơn vì gặp nhiều bạn. Nhưng sống ở nước ngoài thì buổi sáng tôi dậy tương đối sớm để cùng vợ chuẩn bị đồ ăn sáng, ăn trưa cho trẻ con, 2 đứa nhỏ. Trưa cô bé lớn ăn ở trường. Vợ tôi đưa trẻ con đi học. Có hôm tôi đưa. Có lúc tôi làm việc ở nhà, có lúc đến trường làm việc. Cũng có nhiều việc. Buổi chiều về nhà, xem bài vở con cái, nói chuyện với chúng nó một chút. Nói chung tôi tương đối hài lòng với cuộc sống của mình.

    Anh có thể về hẳn Việt Nam, ở Việt Nam các cô gái chân dài chỉ hơi nổi tiếng thôi thì đi dự tiệc đã được trả 1.000- 3.000 USD rồi. Nổi tiếng như anh chỉ cần đi dự hội nghị là sống thoải mái.

    Thôi. Thực ra làm việc ở nước ngoài cũng là một cách giúp đỡ được nhiều bạn Việt Nam hơn.

    Anh có thích làm người quan trọng không?

    Không muốn người khác giúp đỡ mình quá nhiều. Chính khi người khác làm cho mình quá nhiều thì mình mất đi cuộc sống của mình. Có một nhà khoa học viết một cuốn sách kinh điển về sử dụng tiếng Anh cách đây 100 năm rồi. Khi ông ấy viết được một nửa thì do ông viết chậm quá, nhà xuất bản Oxford mới đề nghị cử một bà đến để lo giặt giũ nấu nướng cho ông ấy vì ông ấy sống một mình. Ông ấy bảo “Không, các anh muốn tôi chết sớm à?”. Và ông ấy tiếp tục làm việc theo cuộc sống của ông ấy. Tất nhiên là viết cuốn sách đó rất quan trọng, nhưng sống cuộc sống của ông ấy quan trọng hơn. Cuộc sống đời thường là quan trọng nhất.
    Xin cảm ơn anh.
    Admin sưu tầm!

  • CUNG CẤP GIẢI PHÁP

    We've been developing corporate tailored services for clients for 30 years.

    LIÊN HỆ

    Yêu cầu của bạn là mệnh lệnh với chúng tôi. Luôn sẵn sàng để phục vụ!

    Học Viện IDEAS

    • Tòa nhà :Indochina Riverside Towers
    • Đường :74 Trần Phú
    • Phường :Hải Châu 1
    • Quận :Hải Châu
    • Thành phố :Đà Nẵng
    • Điện thoại :+84 968 933 279
    • Email :hocvienideas.info@gmail.com

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua.

    Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation.